Năm 1996, AC Milan và Fiorentina đã cạnh tranh cho Siêu Cúp Italia tại San Siro. Với Fabio Capello làm huấn luyện viên, Milan đã kết thúc mùa giải trước với khoảng cách 8 điểm xa đội đứng thứ hai để giành chức vô địch Serie A. Trong khi đó, Fiorentina đã giành chiếc cúp Italia lần thứ năm trong lịch sử của họ.
Fiorentina được dẫn dắt bởi HLV Claudio Ranieri hiện tại của Leicester City, và họ đã giành chiến thắng 2-0 trước Atalanta trong trận chung kết Coppa Italia, với chân sút huyền thoại Gabriel Batistuta trở nên bất khả chiến bại. Batistuta ghi tổng cộng 8 bàn trong giải đấu này, giúp Fiorentina chấm dứt một thời gian trắng tay kéo dài hai thập kỷ.
Sự tự tin của Fiorentina trước AC Milan là rất cao khi đội Milan đã mất HLV Capello sang Real Madrid. Điều này đồng nghĩa rằng cuộc gặp gỡ với Fiorentina sẽ chứng kiến HLV người Uruguay Óscar Tabárez - sau một năm làm việc tại Cagliari - có trận ra mắt quản lý đội Rossoneri.
Ở trước sự chứng kiến của gần 30.000 CĐV, Fiorentina đã ghi bàn mở tỷ số đầu tiên một cách ấn tượng. Một quả bóng dài từ Stefan Schwarz đã được Gabriel Batistuta điều chỉnh một cách tuyệt vời qua trung vệ huyền thoại Franco Baresi và Paulo Maldini. Kỹ thuật điêu luyện của anh khiến cặp trung vệ huyền thoại trở nên bình thường khi anh giành lại quả bóng và ghi bàn thắng đẹp mắt, làm cho các CĐV Fiorentina điên cuồng sảng khoái.
Sau đó chỉ sau mười phút, Dejan Savicevic đã ghi bàn gỡ hòa cho Milan bằng một cú sút từ ngoài vòng cấm mà Toldo không thể cản phá. Nhưng pha phạm lỗi của Marcel Desailly lên Batistuta trước khi hiệp một kết thúc đã giúp Fiorentina có một quả phạt góc trực tiếp từ khoảng cách 25 yards. Chính Batistuta đã thực hiện cú sút phạt ghi bàn và anh đã khôi phục lại lợi thế cho Fiorentina một cách hoàn hảo, khi đánh bại thủ môn Sebastiano Rossi với sự kết hợp hoàn hảo giữa sức mạnh và địa điểm.
So sánh với mười năm trước đó, trong khoảng thời gian Fiorentina không giành được bất kỳ danh hiệu nào, Milan đã có một thời kỳ thành công vô song, giành chưc Scudetto, Cúp Italia, ba cúp C1, ba Siêu cúp UEFA và bốn Siêu cúp Italia trước đó. Không có gì ngạc nhiên khi sau khi đánh bại Milan, có một sự phấn khích lớn tại Florence, với các CĐV bắt đầu nói vui vẻ về triển vọng giành chức vô địch liên đoàn nước Ý mà họ chưa từng giành được.
Mặc dù Gabriel Batistuta đã ghi tổng cộng 17 bàn, sự lạc quan của Fiorentina đã không đúng khi Ranieri bị sa thải sau mùa giải kết thúc với vị trí thứ 9. Fiorentina sẽ không giành được danh hiệu nào khác cho đến khi giành chiến thắng Cúp Italia vào mùa 2000-01 và đó vẫn là danh hiệu đáng chú ý cuối cùng của họ đến nay.
Đó cũng là một mùa giải thất vọng cho Milan, nhà vô địch đương kim cuối cùng chỉ xếp ở vị trí thứ hai sau Fiorentina và bị loại khỏi Cúp C1 ở vòng bảng. Sự cầm quân của Tabárez sẽ không kéo dài lâu dằng hơn vì sự khởi đầu tệ hại của Đại diện của Boca Juniors, ông đã bị sa thải vào ngày 1 tháng 12 cùng năm và Milan đã triệu tập Arrigo Sacchi trở lại ghế huấn luyện.
Cuối mùa giải cũng chứng kiến việc Franco Baresi rời sân cỏ sau 20 năm gắn bó với Milan. CLB đã treo áo số 6 để tưởng nhớ hậu vệ vĩ đại và đồng thời trao băng đội trưởng cho Paolo Maldini, mở ra một kỷ nguyên vàng khác trong lịch sử Milan.
Đội hình Milan: Sebastiano Rossi, Michael Reiziger, Alessandro Costacurta, Franco Baresi, Paolo Maldini, Marcel Desailly, Demetrio Albertini, Zvonimir Boban, Dejan Savicevic, George Weah, Marco Simone Fiorentina: Francesco Toldo, Daniele Carnasciali, Aldo Firicano, Lorenzo Amoruso, Giulo Falcone, Stefan Schwarz, Giovanni Piacentini, Sandro Cois, Manuel Rui Costa, Luis Oliveira, Gabriel Batistuta Bàn thắng: Batistuta 12' (Fiorentina), Savcevic 22' (Milan), Batistuta 38' (Fiorentina)
Từ Chloe Beresford
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét